My twit

Friday, July 30, 2010

Run

Artist: Leona Lewis







I'll sing it one last time for you
Then we really have to go
You've been the only thing that's right
In all I've done

And I can barely look at you
But every single time I do
I know we'll make it anywhere
Away from here

Light up, light up
As if you have a choice
Even if you cannot hear my voice
I'll be right beside you, dear

Louder, louder
And we'll run for our lives
I can hardly speak, I understand
Why you can't raise your voice to say

To think I might not see those eyes
Makes it so hard not to cry
And as we say our long goodbyes
I nearly do

Light up, light up
As if you have a choice
Even if you cannot hear my voice
I'll be right beside you, dear

Louder, louder
And we'll run for our lives
I can hardly speak, I understand
Why you can't raise your voice to say

Light up, light up
As if you have a choice
Even if you cannot hear my voice
I'll be right beside you, dear

Louder, louder
And we'll run for our lives
I can hardly speak, I understand
Why you can't raise your voice to say

Sunday, July 25, 2010

Stay at the Presence



With a little rain, Hanoi is powerful enough to make a soul stop at some point during its hurrying journey. 
Trying to keep my consciousness away from the stomach ache that is preventing my mind from focusing on reading a book, I start to think about those who are important to me at the moment. I am not looking too far into the future.  I am not turning the head back to the past even just a little bit. What my eyes see now is simply the presence wearing a shape of my heart which has four chambers:

One is a chamber of love and appreciation I fill with smile and tears of my parents.
One is a chamber of memories I fill with peaceful faces of Tokyo night who never forget me and who I will never be able to forget.
One is a chamber of passion, excitement and a lot more I fill with crazily awesome kids, HDC crew, with whom I dance my whole wonderful summer.
The last one is a chamber of hope and sorrow I selfishly fill with the one named me.

The heart always beats to the fullest to carry those invaluable four chambers.

Now somebody is telling me how about not looking at the presence anymore. Why don't let  the heart take a rest for a while. Just close my eyes and fall asleep. What is next? Hanoi, decorated by  its beautiful darkness will embrace the ones I love.

Good night.


Tuesday, July 20, 2010

Vẽ xuyên biên giới

Thời sinh viên, Khoa từng tiết kiệm tiền, một mình đi khắp nơi trong nước để thỏa sức khám phá, đến mức nhiều người tin rằng, Khoa đi như thể ngày mai sẽ bị nhốt ở nhà mãi mãi.

Năm 2005, Khoa tốt nghiệp khoa Sư phạm Mỹ thuật, trường CĐ Văn hóa Nghệ thuật TP. HCM. Bàn chân mê đi của Khoa có lẽ không thích hợp lắm với công việc của một giáo viên dạy vẽ mẫu giáo. Hơn nữa, niềm đam mê của Khoa gần hơn với thời trang và hội họa. “Hai đam mê này cũng lớn như mê du lịch vậy!” – Khoa nói.

Từ trường mẫu giáo ra thẳng... nước ngoài

Thời sinh viên, Khoa đặc biệt mê những tranh vẽ chi tiết các sản phẩm thời trang như áo quần, giày dép… của các họa sĩ cũng là nhà thiết kế danh tiếng như Kenzo, Alexander McQueen. Nể phục những họa sĩ tên tuổi, vốn được học hành bài bản, nhưng để đi theo họ thì Khoa nói “không”.
k1.jpg

Anh chàng chia sẻ: “Con đường hàn lâm đã có quá nhiều đỉnh cao. Mình phải đi theo con đường ít người đi (trên thế giới) và chưa ai đi (ở Việt Nam)”. Thế là Khoa bắt đầu vẽ các bức tranh minh họa các mẫu thiết kế áo quần, giày dép chỉ với các nét cọ đen và đỏ trên nền trắng.

Ý tưởng về những bức tranh của Khoa ra đời trong chuyến đi Bangkok lần thứ nhất, hồi năm 2005. Sau khi xem triển lãm của 2 nữ họa sĩ người Thái, Khoa khám phá đây chính là thể loại tranh mình thích vẽ.

Về Việt Nam và ở Hội An năm 2007, anh chàng mới bắt đầu tìm phong cách riêng cho mình và bắt đầu vẽ. Vẽ và giữ bí mật, không nói với ai ngoài “tiết lộ” cho một người bạn thân.

k2.jpg

Ngôi sao “chợ bệt” phố Tây

Chuyến đi đầu tiên ra nước ngoài (Khoa sống ở phố Tây Khao San, tại Bangkok) chỉ với 400 đôla, quả là thiếu thốn. Khoa vẽ tranh để bán kiếm thêm tiền, vừa để thăm dò thị hiếu của khán giả về dòng tranh mình đang theo đuổi. Anh chàng được biết đến tại phố Tây Khao San với biệt danh “Họa sĩ lang thang”.

“Mình lấy tư liệu từ các tạp chí thời trang hiện đại như Elle, Bazaar (ấn bản Thái Lan) để làm thông tin nền, rồi vẽ tranh bán lại cho du khách như một món hàng lưu niệm.

Nhớ ngày đầu tiên, một đôi du khách nước ngoài hết sức ngạc nhiên vì tranh của mình. Họ lập tức mua ủng hộ hai bức với giá 300 bath (tương đương 150.000 đồng). Họ nói, nếu mình sang châu âu, chắc chắn được nhiều người ủng hộ. Gợi ý này khiến mình vừa hứng thú, vừa có thêm động lực để sáng tác” – Khoa kể.

Cái duyên cầm cọ và những bức tranh vẽ tay mà cứ như được vẽ máy khiến nhiều người mê mẩn tranh Khoa. Gian hàng bệt ở chợ đêm Khao San của Khoa lúc nào cũng đông nghịt khách Tây. Anh chàng vừa vẽ, vừa chụp ảnh lưu niệm với khách. Các kỷ niệm hết sức thú vị. Lúc đó, anh chàng thấy mình như một ngôi sao.

k3.jpg

Không ít đêm, Khoa phải thức đến 3h sáng để hoàn tất yêu cầu của khách. Chỉ với tuần đầu tiên bán tranh, Khoa đã gửi được 10.000 bath (khoảng 5 triệu đồng) về cho gia đình ở Rạch Sỏi (Kiên Giang), xem đấy như tháng lương đầu tiên cho cha mẹ mừng.

Bán được tranh và bán được giá

Trong hành trình phiêu lưu của mình đến Lào. Anh Khoa đã gặp rắc rối với… cảnh sát. Gặp không ít rắc rối, nhưng Khoa không cô đơn. Anh chàng gặp nhiều bạn bè, ân nhân và những chuyện bất ngờ.

Trong chuyến xe buýt từ Varanasi gần sông Hằng đến biên giới  ấn Độ - Nêpan, Khoa gặp hai bạn trẻ người Nhật. Cả ba nói chuyện về đam mê của mình say sưa. Vô tình, một đôi tình nhân người Hà Lan và Mỹ ngồi cạnh nghe được. Họ hẹn để mua những bức tranh của Khoa. Nhưng vì va li đựng tranh của Khoa đang còn nằm ở Varanasi nên Khoa chỉ mang những bức phác thảo cho họ xem. Thế là hai bên hẹn gặp nhau ở Khao San (Thái Lan) để giao tranh.

Gần một tuần sau, Khoa và đôi tình nhân này có duyên gặp lại trên đất Thái. Đôi này xem tranh rất thích. Họ quyết định mua tranh Khoa với giá cao bất ngờ: 75 Euro/bức. Người đang giữ nhiều bức tranh của Khoa nhất hiện nay là một giáo sư người Mỹ. Ông chuyên sưu tầm tranh và đang dạy ở Đại học Tokyo. Vị giáo sư này gặp Khoa lúc cậu bán tranh ở chợ đêm Khao San. Ông mê mẩn, trở thành một người hâm mộ tranh Khoa nên đã mua đến 200 bức. Ông cũng liên lạc thường xuyên, chia sẻ với Khoa những sáng tác mới nhất.

k4.jpg

“Hợp thức hóa” tranh của mình tại Việt Nam

Duyên cầm cọ và sự độc đáo cũng như độc bản của tranh đã giúp Anh Khoa bán được hàng ngàn bức tranh cho hàng ngàn người khắp nơi trên thế giới. Khoa tự tin nói rằng, chưa có một họa sĩ dòng tranh minh họa chi tiết nào trên thế giới - vốn cũng không đông - lại bán được nhiều tranh như anh.

Đó có thể coi là một thành công của sự dấn thân và thể nghiệm, điều mà trước khi lên đường, ngay cả những người lạc quan ủng hộ Khoa nhất, cũng khó hình dung được.

Sắp tới, Khoa sẽ sang châu âu theo lời mời của GS Arrak Dirk (Bỉ) thăm những thắng cảnh và các viện bảo tàng, trang bị thêm kiến thức hội họa. Khoa cũng bật mí, chuyến về nước lần này anh sẽ mang dòng tranh thể nghiệm của mình ra triển lãm. Còn trong tương lai, Khoa dự tính sẽ làm một thương hiệu thời trang riêng, sẽ dùng các mẫu thiết kế của chính mình bán khắp nơi trên thế giới.

Đến nay, Anh Khoa đã đi qua 10 nước và vùng lãnh thổ châu Á như Thái Lan, Lào,  ấn Độ, Malaysia, Indonesia, Trung Quốc, Hồng Kông... Đến đâu, Khoa cũng lấy tư liệu thời trang hiện đại nơi đó như vải vóc, giày dép, quần áo… để vẽ tranh và bán tại chỗ. Nhưng nơi bán tranh chính của Khoa vẫn là phố Tây Khao San (Thái Lan)

Monday, July 19, 2010

The forget-me-not blue

"We ran into lots of old friends. Friends from elementary school, junior high school, high school. Everyone had matured in their own way, and even as we stood face to face with them they seemed like people from dreams, sudden glimpses through the fences of our tangled memories. We smiled and waved, exchanged a few words, and then walked on in our separate directions." 
(Goodbye Tsugumi_Banana Yoshimoto)


Tuesday, July 13, 2010

An old post, a memory to remember

Tiền 8-3 : Câu chuyện tình của tôi 8-)



[7.3] Anh đi thật rồi, anh đã mãi rời xa em...

Em dậy từ rất sớm. Không quên cuộc hẹn của chúng ta, anh còn dậy sớm hơn em. Anh tới đón em đến trường. Sáng nay anh thật sôi nổi và mạnh mẽ. Anh vui đùa với em, theo em đi tập múa, cùng em lên lớp học... Hôm nay cô Quyên cho em điểm 10 ^^ Thật vui anh nhỉ.

Tiền 8-3, em được tan học sớm. Bọn bạn em rủ ra sân bóng rổ. Chiều nay, em đã không chọn anh. Chẳng nói lời nào, anh lặng lẽ bỏ đi. 5 phút em quay lại đã chẳng thấy anh đâu. Chắc anh giận em vì bỏ mặc anh. Em quá vô tâm chăng? Anh luôn ở bên em mỗi khi em cần. Anh không muốn làm kim cương của người ta mà chỉ muốn làm cái thùng rác thủng của em. Em có thể chút tất cả buồn vui giận hờn vào đó mà không sợ đầy. Anh còn nói anh được làm từ vật liệu tái sử dụng 100% và em cứ dùng thế nào tuỳ ý. Bởi ..anh là của em. Anh đã quá tốt với em. Vậy mà khi biết mình mất anh, em không một chút mảy may nghĩ tới việc đi tìm anh, gọi anh lại và giữ anh mãi bên em...

Em sai...

Khi cuộc vui đã qua rồi, em bần thần, em sững sờ. Có một khoảng trống không thể lấp đầy trong trái tim em. Anh đã đi rồi. Tại sân bóng rổ, nơi tình yêu của chúng ta bắt đầu, em ngoái tìm hình bóng anh, gọi tên anh. Bao gương mặt quen thuộc ở đó, không ai có đôi mắt anh. Bao âm thanh vang lên bên tai, không ai có giọng nói anh. Rồi hồi ức về anh ùa về không ngớt trong tâm trí em. Sân bóng rổ này in dấu quá nhiều kỉ niệm giữa hai chúng ta. Em không muốn nó là điểm khởi đầu và cũng là điểm kết thúc... Em muốn đó là nơi lưu giữ những hồi ức đẹp nhất về anh, về em.

Em tìm thấy anh...


Anh vẫn ngồi ở đó, bên gốc cây già (hình như không phải???), lặng im không nói. Nụ cười của anh đủ để em biết rằng em được tha thứ. Một niềm hạnh phúc vô bờ bến tràn ngập trái tim em khi bàn tay em lại được chạm vào anh. Sự sôi nổi và mạnh mẽ của anh lại quay về. Tiếng cười nói của anh vang vọng khắp sân trường. Những tia nắng cuối cùng của một ngày sáng lung linh trên các hàng cây, rọi chiếu hàng ghế đá bên sân bóng rổ. Chúng ta đi bên nhau, cùng khoác ba lô tiến về phía chiếc cổng sắt màu xanh...
.
.
.
.
.
.
.

... Ra đến cổng...


Bác bảo vệ
: CẦMMMM LÊNNNN !!!!. Đã bảo bao nhiêu lần rồi không được đập bóng trên sân trường nữa nghe chưa.
Dạ dạ cháu xin lỗi...

Châu
: Tìm thấy bóng chưa Ly?
Thấy rồi \:D/ Ai quăng nó ngay cạnh cái cặp của tôi ý. Này, tôi muốn mua quả bóng da cô ạ.

Châu
: Thì mua đi
Mấy nghìn hả cô?

Châu:
Mấyyyyy nghìnn...
Bố mẹ em đồng ý rồi anh ạ. Xin lỗi anh yêu, dù em có người yêu mới, xin anh cũng đừng buồn. Anh bóng da rất tuyệt. Anh ý điềm đạm và có làn ra rám nắng quyến rũ. Ở bên anh ý, em sẽ chơi tốt hơn nhiều. Nhưng...có điều cuối cùng em muốn nhờ anh: mong anh...vẫn sẽ ở bên em để đề phòng một ngày nào đó em mải chơi làm mất anh ý....

=))
Little Ams
Sunday, 8. March 2009, 05:50:00

Saturday, June 19, 2010

Bên đời ta còn ai đó lạc loài

"Trong mọi người đều có một con quỷ đang say ngủ, người tốt là người sẽ không đánh thức con quỷ, trong bản thân anh ta hay trong người khác." (Mary Renault)


Một người bạn lâu ngày đến nhà tôi, thấy để trong phòng đọc sách một bức tượng nhỏ có ba con khỉ bịt mắt, bịt tai, bịt miệng, cứ trầm ngâm nhìn mãi.

Trước khi ra về, như không kìm lòng được, anh chỉ bức tượng và nói bâng quơ: “Sống vậy cũng hay nhỉ, không cần thấy những điều chướng mắt, không cần nghe những điều chướng tai, chẳng cần ý kiến ý cò chi cho mệt. Mình sống yên phận mình thôi”...

Tôi mỉm cười, với tay lấy bức tượng xuống cho anh xem và giải thích rằng đó là quà tặng của một người bạn Nhật, trong dịp ông ghé nhà tôi và nghỉ lại vài hôm.

Tự tay đặt món quà lên kệ sách, ông kể rằng người Nhật có câu châm ngôn “Mi-zaru, kika-zaru, iwa-zaru” nghĩa là “không thấy, không nghe, không nói”. Vì từ “zaru” gần âm với “saru” nghĩa là con khỉ, nên người ta khắc hình ba con khỉ bịt tai, bịt mắt, bịt miệng với vẻ mặt ngộ nghĩnh để biểu thị cho triết lý này.

Hình tượng đó được không ít người suy ra rằng hãy cứ sống an phận, mặc kệ những gì đang xảy ra xung quanh. Nhưng theo ông điều mà bức tượng muốn nhắc nhở chính là “đừng nhìn bậy, đừng nói bậy, đừng nghe bậy”... Và hình ảnh đó quen thuộc với rất nhiều nền văn hoá, chứ không chỉ ở Nhật Bản.

Nhưng điều tôi muốn kể không phải là về bức tượng đó, mà là về bạn tôi. Sau khi nghe tôi giải thích, anh đột nhiên ngồi xuống và tâm sự nhiều điều. Anh cần chia sẻ, cần một ý kiến, một lời động viên...

Anh cần một người có thể lắng nghe anh bộc lộ sự tức giận và phẫn nộ. Nhưng tại sao mãi đến lúc đó anh mới nói? Thật ngạc nhiên khi tôi biết được, rằng anh đã nghĩ tôi đặt bức tượng ấy trên kệ sách hẳn có lý do. Như thể nó biểu thị cho một cách sống mà tôi muốn hướng tới, gạt bỏ mọi phiền nhiễu và chỉ tìm bình an cho riêng mình. Nếu đúng như vậy, anh đã ôm mối oán hận của mình ra về. Và có thể, với tính nóng nảy của mình, anh sẽ phải “đánh “ai đó” một trận cho hả giận”...

Tôi đã ngồi một mình rất lâu sau khi tiễn bạn ra cửa, và nhận ra một điều, đôi khi chúng ta chỉ cách nhau có một bức tượng nhỏ xíu, hay một câu nói bâng quơ.

Có những lúc ta nhìn cuộc sống đang diễn ra và cảm nhận nỗi sợ hãi lớn dần lên trong mình. Sợ hãi những gì ta không thể lường được, sợ hãi trước cái ác, những thủ đoạn mưu mô...

Đôi khi ta thấy nó không chỉ ở xa xôi đâu đó trên mặt báo, mà gần mình đến nỗi có thể gây nên những thiệt hại, mất mát và tổn thương hiển hiện về thể xác hay tinh thần. Những lúc ấy, càng ở một mình chúng ta càng hoang mang. Chỉ khi tìm đến ai đó, trò chuyện, giãi bày, tâm sự, an ủi... chỉ khi ngồi bên nhau, chúng ta mới thấy mình đủ mạnh để tự vệ trước cái xấu.

Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta không thể ngồi bên nhau?

Có một điều tôi rút ra được từ những cuốn truyện trinh thám, đó là nạn nhân thường là những người đơn độc, những người bị ngăn cách với người khác đôi khi bằng một bức tượng nhỏ xíu, hay một câu nói bâng quơ...

Và vì thế, họ không thể chia sẻ những bí mật, những sai lầm, những nghi ngờ, sự giận dữ hay nỗi lo âu. Và trong cuộc đời thực cũng vậy, nạn nhân thường là những người đơn độc. Bởi vậy, đừng bao giờ trở thành một người đơn độc, hay để người khác trở thành đơn độc.

Chúng ta có nguy cơ trở thành nạn nhân khi rời nhau ra, khi bị xé lẻ. Chúng ta đã đọc truyện bó đũa từ thời thơ bé, nhưng chúng ta cứ quên nó hoài. Là người tốt, không đủ. Là người lương thiện, không đủ. Để tự vệ trước cái ác chúng ta cần sức mạnh của số đông.

Thỉnh thoảng, chúng ta lại bật ngửa khi nhận ra rằng “người tưởng như thế đó mà lại làm ra chuyện thế này ư ?” Chúng ta bất ngờ khi một cô bạn vốn vui vẻ thân thiện ngày xưa bỗng một hôm ra tay xé áo đánh người như trong phim xã hội đen vậy. Chúng ta bất ngờ khi một người vốn hiền lành bỗng dưng có hành động bạo lực. Nhưng có thật người ta biến đổi bất ngờ đến vậy không?

Câu trả lời là không, chẳng có ai ngủ một đêm thức dậy bỗng hoá ra độc ác, hay ưa bạo lực, hay trở thành kẻ xấu. Luôn luôn có một quá trình. Luôn luôn có những biểu hiện trong quá trình đó dù rất nhỏ. Điều đáng buồn là dường như chúng ta luôn tặc lưỡi lướt qua những điều rất nhỏ.

Và rồi, những điều tồi tệ diễn ra là bởi chúng ta đã bỏ qua những điều rất nhỏ đó. Những điều tốt nho nhỏ chúng ta đã không làm, như một cái mỉm cười, một lời thăm hỏi quan tâm, một sự giúp đỡ... Và những điều xấu nho nhỏ chúng ta đã làm, như một lời xúc xiểm bâng quơ, một ánh nhìn khinh rẻ tình cờ...

Sẽ rất tai hại nếu chúng ta quên rằng một lời nói tử tế chân thành có thể xoa dịu và níu giữ con người với cái thiện, cũng như chỉ một lời rẻ rúng cũng có thể gây tổn thương sâu sắc và đánh thức con quỷ ngủ say...

Làm sao để loại trừ cái ác? Câu trả lời thường thấy là hãy tránh xa nó, và nếu bắt gặp thì trừng phạt nó thích đáng. Nhưng còn một cách nữa, đó là đừng để người khác có cơ hội trở thành người xấu. Đừng bỏ rơi, đừng ép uổng, đừng khinh khi. Đừng lừa gạt, đừng lợi dụng, đừng phản bội. Đừng gây tổn thương. Đừng dồn ai vào đường cùng...

Tôi không dám nói rằng cái thiện luôn mạnh hơn cái ác. Tôi không biết chắc. Đôi khi tôi nhìn thấy cái thiện bị đánh nốc ao trên sàn đấu trong cuộc chiến đơn độc. Nhưng tại sao chúng ta lại để nó trở thành cuộc chiến đơn độc? Tôi biết chúng ta đông hơn. Những người mong muốn điều tốt đẹp cho cuộc sống này, luôn luôn đông hơn.

Vậy thì hãy làm cho chúng ta mạnh hơn. Hãy tìm đến nhau, bạn bè, người thân, đồng nghiệp, đồng hương, đồng loại...Hãy giúp đỡ và xin được giúp đỡ, hãy xiết chặt lại những mối dây liên hệ và đừng để ai thành kẻ lạc loài. Những kẻ lạc loài, thường dễ trở thành thủ phạm, hoặc trở thành nạn nhân.

Thế cho nên, giữa cuộc sống bộn bề đôi khi cũng cần nhìn lại, để tự hỏi lòng xem, phải chăng ngay bên cạnh đời ta vẫn còn có ai đó lạc loài?

Phạm Lữ Ân

Tuesday, May 18, 2010

Live

I am going to live my life again