My twit

Saturday, August 22, 2009

Sự điện li


Hôm qua thầy dạy về sự điện li. Có những cuộc chia ly không dẫn điện, còn có những cuộc chia ly dẫn điện. Đó gọi là sự điện li. Sẽ không phải là một entry dài dằng dặc về sự tiếc thương đau khổ, vì thực tế là không có gì phải tiếc thương đau khổ cả. Just walk away, just say goodbye, cũng chỉ là chia tay. Người vẫn còn ở đó, chỉ là chuyển địa điểm dù cái địa điểm mới cách chỗ này nửa vòng trái đất. Phải khẳng định rằng trong bất kì cuộc chia tay nào người ở cũng buồn hơn người đi. Hay nói cách khác người đi đỡ buồn hơn người ở. Tất nhiên với giả thiết là cuộc chia tay đó có nỗi buồn. Người đi, đi là vì có cái gì đó đang chờ đợi họ: một miền đất mới, một hi vọng mới v.v...Nếu không phải là niềm vui thì ít nhất cũng tồn tại sự hồi hộp và đương nhiên sẽ có nhiều thú mới. Còn người ở, sau cuộc chia ly chẳng có gì thay đổi, chỉ xuất hiện một khoảng không, khoảng không thế chỗ người đi. ừ, cuộc sống là những chuỗi gặp gỡ và chia ly. Cứ nghĩ chia tay với người này xong ta sẽ gặp một người khác tốt hơn. Nếu ai cũng nghĩ như vậy sẽ chẳng có mấy bài văn kiểu như “Nhớ trường xưa”, sẽ chẳng có ông đồ của Vũ Đình Liên. Nghĩ như thế ứng với lạc quan mà xét trên một phương diện nào đó thì chính là sự thực dụng. Khi một cánh cửa khép lại, nhất định một cánh cửa khác sẽ mở ra. Nhưng người ta thường tiếc nuối cánh cửa đã khép mà không nghĩ cánh cửa mới mở mang đến cho ta điều gì.

Sưu tầm

Sunday, October 26, 2008

Strange letter

“Mẹ ơi, con xin mẹ hãy tha thứ cho con vì khi mẹ đọc dòng chữ này, con đã trốn đi với bạn trai con rồi.

Con thực sự yêu thương anh ấy, ảnh mạnh mẽ và hấp dẫn, nhất là khi con ngắm cái khoen săt anh đeo lủng lẳng trên mũi, trên tai, chúng nó rung lên vui vẻ và mớ tóc hung đỏ của anh tung lên trong gió mỗi khi chở con lao vun vút trên chiếc @ mới cóng mà ảnh mượn của người khác.

Con đã có thai với anh ấy. Anh nói với con rằng anh rất hạnh phúc trong giây phút ấy, kết quả của những buổi tụi con trốn học. ảnh còn nói là mong chúng con sẽ có nhiều đữa con nữa. Con rất hãnh diện nghe ảnh nói vậy, mẹ à, điều đó chứng tỏ anh rất yêu con.

Con nghe nói thuốc lắc làm tinh thần phấn chấn và hoạt bát hơn, nhưng từ ngày quen anh ấy con mới thấy lời đồn không sai đó mẹ. Bọn con dùng nó mỗi khi buồn và nhớ mẹ (mà càng ngày con càng thấy nhớ mẹ đó). Bạn con còn nói sẽ cố gắng mua bán thêm vì thức đó sinh lời cũng khá.

Chúng con sẽ cố gắng đi chùa thường xuyên để cần nguyện cho khoa học sớm tìm ra phương thuốc chữa bệnh AIDS. Con tin rằng bạn trai con xứng đáng được hưởng thành tựu khoa học ấy, vì anh ấy là người con trai tử tế với con.

Mẹ đừng lo lắng quá, con gái mẹ đã 15 tuổi rồi. Con biết tự săn sóc bản thân. Con sẽ cố thu xếp dắt cháu về thăm mẹ để mẹ cầu nguyện cho cháu ngoại của mẹ, vì chúng cũng đáng được hưởng các thành tựu khoa học để điều trị bệnh SIDA.

Con tạm biệt mẹ, bỗng dưng con buồn và nhớ mẹ quá, con phải đi uống thuốc đây.

Con gái của mẹ"


Source: "Cho con" magazine